Previous Page  10 / 24 Next Page
Information
Show Menu
Previous Page 10 / 24 Next Page
Page Background

Tôi luôn nhớ

đồng nghiệp cũ

Thưa nhà thơ Anh Ngọc, cứ mỗi độ

thu về, trong không khí dịu mát và

trong lành của trời thu, sắc thu Hà

Nội, ông có bật ra tứ thơ nào không?

Mùa thu bắt đầu bằng những cơn

gió mát dịu, nắng nhẹ, cảm giác thật

sảng khoái khi sáng sáng đi dưới hàng

cây long não, dưới những con phố mát

xanh của Hà Nội. Tôi có thói quen đi

bộ mỗi sáng trên con phố Lý Nam Đế,

nơi đã gắn bó với tôi hơn 40 năm qua.

Đi qua cổng cơ quan nhìn hàng cây hoa

sứ trước cổng, tôi lại nhớ những người

đồng nghiệp cũ, nhớ lắm! Mùa này

không có hoa sứ rụng trắng đầy sân

nhưng cũng gợi trong tôi cảm xúc rất

lạ. Những kỷ niệm ùa về, ắp đầy, hình

như những người bạn cũ đang còn đâu

đây, ở hành lang này, ở căn phòng kia.

Và, thơ cứ thế mà ùa ra, vui buồn cùng

kỷ niệm.

Ông và nhiều văn nghệ sĩ có quá

nhiều kỷ niệm, gắn bó và yêu quý ngôi

nhà số 4 Lý Nam Đế. Bây giờ đã nghỉ

hưu nhưng ông vẫn thường xuyên đến

thăm, chuyện trò với mọi người?

Tôi về ngôi nhà chung này từ năm

1979 và gần 40 năm qua, tôi vẫn ghé

thường xuyên chuyện trò với đồng

nghiệp. Thế hệ tôi, các bạn văn chương

gặp gỡ nhau, ôn lại bao nhiêu chuyện

vui buồn. Tôi nhớ Thanh Tịnh, Nguyễn

Trọng Oánh, Vương Trọng, Vũ Cao,

Phạm Ngọc Cảnh, Xuân Thiều, Chính

Hữu, Chu Lai, Trần Đăng Khoa, Lê

Lựu, Xuân Sách... Họ là những nhà văn,

nhà thơ tên tuổi, đóng góp nhiều cho

văn học nước nhà. Nhà thơ Xuân

Quỳnh từng nói rằng, tạp chí Văn nghệ

Quân đội là Hội Nhà văn thứ 2, có lẽ là

do những đóng góp to lớn của những

cây bút ấy.

Nhắc tới những nhà văn, nhà thơ

xứ Nghệ như Nguyễn Trọng Oánh,

Xuân Thiều, Vương Trọng, Chính

Hữu, ông nhớ về ai nhất? Kỷ niệm nào

mà ông nhớ nhất?

Mỗi người một vẻ nhưng người nào

cũng tài hoa, tài năng, và điểm chung của

họ là chất đồ Nghệ nổi bật, rất dễ nhận

biết qua tác phong, qua giọng điệu và

trong thơ họ toát ra chất khí khái, ngang

tàng nhưng rất thâm sâu. Tôi có nhiều kỷ

niệm với họ, đặc biệt là nhà thơ Vương

Trọng. Tôi và anh Vương Trọng có rất

nhiều cái chung, này nhé: Cùng ngày

tháng năm sinh, cùng quê xứ Nghệ, anh

Trọng quê ở Đô Lương, tôi ở Nghi Lộc,

cùng đi bộ đội một năm, cùng lấy vợ

người Hải Phòng, cùng làm thơ, cùng học

ở Đại học Tổng hợp, cùng về tạp chí Văn

nghệ Quân đội... Nhà thơ Vương Trọng

có một biệt tài mà tôi vô cùng khâm phục,

đó là tài chơi chữ, chỉ có vài chữ đảo đi

đảo lại mà kỳ diệu lắm, ví dụ như cái tên

Văn nghệ quân đội thì anh đổi thành

“Văn đội quân Nghệ” là vì lúc bấy giờ có

quá nhiều nhà văn, nhà thơ xứ Nghệ cùng

về làm ở tạp chí.

Hồi ấy chúng tôi nghèo lắm, cứ gần

đến Tết là anh em trong cơ quan thường

nhận lịch về đóng. Công việc của chúng

tôi là đóng vào bao bì bằng ni lông, nhà

nào cũng làm, ngồi lồng sổ vào bao,

không khí vui vẻ lắm bởi vì có thêm thu

nhập để mua sắm Tết. Nhà thơ Vương

Trọng hóm hỉnh bằng câu “Người được

lồng sổ như chim sổ lồng”. Rồi có câu

chuyện này nữa, có nhà văn được phong

hàm cấp tướng, nhà nước phân nhà theo

tiêu chuẩn cấp tướng, nhà văn ấy trả

ngôi nhà cũ cho cơ quan, anh Trọng nói

ngay “Nhà cấp tướng, nhường cấp tá”.

Đấy, chất đồ Nghệ của anh Vương

Trọng đậm đặc như vậy đó.

Còn với những nhà thơ khác thì

sao, thưa ông?

Nhiều lắm, ai cũng có những giai

thoại đáng yêu. Chỉ cần nói đến điệu

cười thôi thì đã có bao nhiêu là giọng,

không lẫn được, vui lắm! (cười). Tôi lại

nhớ nhà thơ Vũ Cao, chúng tôi vẫn gọi

là cụ Cao, người lúc nào cũng đi chân

đất. Một lần, cụ lại đi dép, gõ phòng cụ

Thanh Tịnh. Cụ Tịnh quy định vào

phòng là bỏ dép ở ngoài, thế là cụ Cao

tháo dép ra, cụ Thanh Tịnh vội xua tay

“thôi, thôi! Riêng anh thì cứ đi cả dép!”

(cười). Vui thế, tếu táo thế, ấy vậy mà

cụ Cao không giận, lại cười xòa, tiếng

cười giòn giã, sang sảng.

Hẳn là rất yêu quý các nhà văn, nhà

thơ nên ông khắc nhớ những kỷ niệm

về họ sâu sắc đến như vậy. Vậy các nhà

văn, nhà thơ nhớ gì về ông nhất?

Họ nhớ về tôi với những buổi bình

luận bóng đá. Tôi đặc biệt thích bóng đá

và hiểu về môn thể thao này. Có nhiều

người bạn gọi điện nói với tôi rằng họ

thích cách bình luận của tôi, hóm hỉnh

và khá tinh tế, mà đoán tỉ số toàn sai

(cười).

Tôi còn nhớ một chuyện thế này:

Mỗi lần nhắc về tôi, nhà văn Chu Lai

đều nói với mọi người “Tôi viết tiểu

thuyết “Phố nhà binh” là do những gợi

ý của Anh Ngọc, rồi tiểu thuyết “Ăn

mày dĩ vãng” cũng là tiểu thuyết mà

Anh Ngọc đặt tên”. Đấy, họ nói vậy,

chắc cũng yêu quý tôi lắm nhỉ! (cười)

10

SỐ

44

, THỨ NĂM NGÀY

31/10/2019

VĂN HÓA-THỂ THAO

NHÀTHƠANHNGỌC:

Một chiềucuối thu, nắngdầntắt trênhàngcây longnãomátxanh, giónhẹ, laoxao

với đámlá vàngvương trênphố,một cảmgiác nhẹnhõm, bângkhuângvới những

câuchuyệnývịvàhómhỉnhkhitròchuyệncùngnhàthơAnhNgọctạisố4LýNamĐế

-ngôinhàcủanhiềuthếhệvănnhântạpchíVănnghệQuânđội.

n

HÂN Vũ

Dự thảo Nghị định sửa đổi về hoạt

động nghệ thuật biểu diễnmới được

Hội đồng tư vấn đưa ra lấy ý kiến vào

ngày 29/10/2019 nhằmđáp ứng nhu

cầu hưởng thụ nghệ thuật của công

chúng, phùhợpvới thực tiễnđời sống

nghệthuậthiệnnay.

Tạo hành lang pháp lý

thông thoáng, phù hợp

Nghị định số 79/2012/NĐ - CP ngày

5/10/2012 của Chính phủ có hiệu lực

thi hành từ ngày 1/1/2013 được sửa

đổi, bổ sung tại Nghị định số

15/2016/NĐ - CP ngày 15/3/2016 của

Chính phủ có hiệu lực từ ngày 1/5/2016

về hoạt động nghệ thuật biểu diễn

(NTBD) đã qua quá trình 5 năm triển

khai. Tuy nhiên, lĩnh vực NTBD luôn

chứa đựng yếu tố mới về nội dung,

hình thức thể hiện… Sau một thời gian

thực hiện, 2 văn bản pháp lý trên đã

bộc lộ những điểm không phù hợp với

thực tiễn đời sống nghệ thuật.

Bản dự thảo Nghị định sửa đổi quy

định về hoạt động NTBD được Hội

đồng tư vấn đưa ra lấy ý kiến gồm 6

chương, 38 điều. Trong đó, một số nội

dung đã được sửa đổi cho phù hợp với

Luật và thực tiễn quản lý chính sách như

nội dung quy định trách nhiệm, nghĩa vụ

đối với tổ chức, cá nhân hoạt động nghệ

thuật biểu diễn; chính sách đối với

người Việt Nam định cư ở nước ngoài

biểu diễn nghệ thuật, trình diễn thời

trang; chính sách đối với cá nhân đại

diện Việt Nam ra nước ngoài dự thi

người đẹp, người mẫu; chính sách thực

thi quyền tác giả trong hoạt động biểu

diễn nghệ thuật, trình diễn thời trang và

phổ biến, lưu hành bản ghi âm, ghi hình

tác phẩm các loại hình NTBD.

Dự thảo có những nội dung đáng chú

ý như: Bỏ việc cấp phép ca khúc, tất cả

các bài hát không có nội dung phản cảm,

đi ngược lại lợi ích của đất nước sẽ được

tự do hát mà không cần xin cấp phép

phổ biến; “nới lỏng” việc cấp phép cho

các người đẹp dự thi quốc tế; giao quyền

cấp phép biểu diễn cho các địa

phương… là những nội dung đang được

dư luận quan tâm.

Việc bỏ cấp phép ca khúc sẽ tạo hành lang “cởi mở” cho hoạt động sáng tác,

biểu diễn, phổ biến âm nhạc.

Sửa để phù hợp với thực tiễn đời sống nghệ thuật

MINH HỌA: TOÀN VĂN